Tôi đã từng bắt gặp một ánh mắt buồn lặng lẽ của mẹ khi nhìn đứa con đang cắm cúi vào màn hình điện thoại, chẳng mảy may để tâm đến bữa cơm chiều mẹ dọn ra. Tôi cũng từng nghe tiếng thở dài khe khẽ của một người cha, sau nhiều lần cố gắng bắt chuyện cùng con nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ. Những hình ảnh ấy khiến tôi tin rằng: Ý kiến cho rằng hiện nay nhiều bạn nhỏ ít bộc lộ tình cảm với cha mẹ, ít nói lời yêu thương, ít chia sẻ tâm sự mà chỉ mải mê với game và điện thoại là một thực trạng đáng buồn nhưng có thật.
Cuộc sống hiện đại mang đến cho con người vô vàn tiện ích, nhưng đồng thời cũng dựng nên những bức tường vô hình trong chính mái ấm gia đình. Điện thoại, máy tính bảng – vốn là công cụ để kết nối – lại đang dần trở thành lý do khiến nhiều đứa trẻ xa cách cha mẹ mình. Thay vì kể cho mẹ nghe hôm nay đi học vui thế nào, nhiều bạn nhỏ lại chọn kể cho... điện thoại bằng cách xem video hàng giờ. Thay vì hỏi cha rằng cuộc sống xưa kia của cha có khó khăn không, các bạn lại mải mê với thế giới ảo của những trò chơi, bỏ quên người đàn ông đã vì mình mà lưng còng tóc bạc.
Tôi không phủ nhận rằng giải trí là nhu cầu chính đáng của tuổi thơ, nhưng nếu trò chơi điện tử và mạng xã hội khiến ta lãng quên vòng tay ấm áp của mẹ cha, thì đó không còn là vui chơi vô hại nữa – mà là sự thờ ơ vô tình. Cha mẹ – những người thương ta bằng tất cả – liệu có thể mãi đứng phía sau, chờ ta ngoảnh lại? Lỡ một ngày, họ chẳng còn ở đó nữa, ta có còn cơ hội để nói một lời yêu thương?
Vì vậy, tôi mong rằng mỗi chúng ta – những đứa con – hãy biết yêu thương khi còn có thể. Hãy đặt điện thoại xuống, bước vào bếp phụ mẹ nấu ăn, ngồi xuống nghe cha kể chuyện ngày xưa, hay chỉ đơn giản là ôm họ một cái thật chặt. Bởi tình thân là món quà không phải ai cũng được trao nhiều lần trong đời. Và yêu thương – đôi khi chỉ là những điều giản dị nhưng chân thành – sẽ là ngọn lửa giữ ấm mái nhà ta mãi mãi.