Trong thế giới văn chương, có một ý kiến cho rằng "thơ ca bắt rễ từ lòng người, nở hoa nơi từ ngữ." Điều này có nghĩa là thơ không chỉ là sự sắp xếp các từ ngữ mà còn là cảm xúc, tâm hồn của người sáng tác. Qua bài thơ "Đưa con đi học" của nhà thơ Tế Hanh, ý kiến trên trở nên rõ nét, nhấn mạnh vào sức sống của từng từ ngữ đơn giản, nhưng chứa đựng biểu tượng sâu sắc về tình cảm gia đình và quê hương.
Bài thơ "Đưa con đi học" của Tế Hanh không chỉ là một tác phẩm thơ ca mà là một tấm gương sáng của tình cha, tình mẹ, và tình quê hương. Sức hấp dẫn của bài thơ nằm ở khả năng truyền đạt tình cảm chân thành, mộc mạc của người làm cha đưa con đi học. Từng chi tiết nhỏ như sương đọng cỏ bên đường, nắng lên ngời hạt ngọc, hay hương lúa toả bao la, đều được nhà thơ sử dụng để làm nổi bật hình ảnh tươi đẹp của quê hương và tình yêu thương gia đình.
Người cha trong bài thơ không chỉ là người dẫn đường cho đứa con nhỏ, mà còn là nguồn động viên, niềm tin để con tự tin bước vào con đường học tập mới. Cảnh vật thiên nhiên, những cánh đồng lúa, bãi cỏ xanh mướt được sử dụng như những biểu tượng cho quê hương thân thương, nơi gửi gắm tình cảm yêu thương bao la của cha mẹ.
Vậy nên, bài thơ "Đưa con đi học" không chỉ là một tác phẩm thơ truyền thống, mà là một bức tranh sống động về tình thân, tình cha, tình mẹ, và tình quê hương. Tác giả đã khéo léo biến những từ ngữ giản dị thành những hình ảnh tuyệt vời, gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình yêu và lòng hiếu thảo. Bài thơ này là một minh chứng cho quan điểm rằng thơ ca không chỉ là ngôn ngữ mà còn là trái tim, là linh hồn của con người, nở hoa rực rỡ nơi từ ngữ đơn giản, chân thành.